Tuy nhiên, nhìn kỹ vào nguồn gốc khổ đau chúng ta không thể chỉ nói do "nghiệp báo" mà phải nhìn ở khía cạnh nhân bản hơn. Hệ quả riêng lẻ ở mỗi cá thể khổ đau ấy nếu phân tích từng hoàn cảnh ta mới thấy hầu hết là do chính loài người tạo ra cho loài người.
Trong đó phải kể đến kẻ mạnh hiếp kẻ yếu. Người giàu bóc lột người nghèo. Người có quyền lực thâm độc với kẻ yếu thế. Kẻ đầy quyền lực trấn lột toàn bộ những của cải mà thiên nhiên để cho con người cùng sống. Lòng tham và sự độc ác của con người có phải là nghiệp của nạn nhân hay sao?
Nhà nước có trách nhiệm tổ chức xây dựng phát triển đất nước để con dân có đời sống ấm no, hạnh phúc. Mỗi chủ hộ phải có trách nhiệm với sản phẩm của mình là con cái để có cuộc sống không phải nghèo đói. Các tổ chức xã hội không chỉ giáo dục đạo đức loài người mà còn phải tạo điều kiện gắn kết tương thân tương ái giữa chúng sinh với nhau.
Mạnh ai nấy sống là thãm họa của loài người. Trong cộng đồng mạnh được yếu thua không khác nào cảnh tượng động vật hoang dã châu Phi luôn là nỗi ám ảnh lớn trong tôi giữa thế kỷ gọi là 21 này.
Thực trạng cuộc sống hôm nay ở mỗi kiếp người, nhà Phật cho là phản ảnh quả báo nghiệp trong luật nhân quả.? Nếu đúng thế thì cũng đúng. Đúng để răn dạy chúng sinh gắng làm điều nhân thiện, bớt dần và từ bỏ chuốc oán thêm thù. Nếu thực sự có kiếp trước thì không có gì để bàn. Trong kiếp hiện tại. Có người được phúc sinh ra từ thân tộc, gia đình truyền thống quý tộc họ thụ hưởng đủ thứ may mắn, thuận lợi từ khi mở mắt chào đời cho đến khi lớn lên học hành đỗ đạt, có công ăn việc làm được nâng đỡ, được chắp đôi cánh ước mơ thì khác. Ngược lại những người bị thống trị gọi là thứ dân, lê dân, giai cấp cùng đinh mạc kiếp từ đời này sang đời khác thì khác. Nghiệp chăng ?
Trả lờiXóa