Mậu Thân đợt 2
Hình trên từ http://tennguoidepnhat.net/2012/12/23/lau-nam-goc-lan-tranh-va-giau-diem/
Nhìn cảnh tượng trên hình tan hoang đổ nát thế đấy nhưng vẫn còn có thể sửa sang lại, mót mái lại vài thứ, chứ còn ở quê tôi sau Mậu Thân đợt 2, cái xóm nhỏ ấp 5 xã Tân Thạnh Đông chẳng còn thứ gì là nguyên vẹn. Nhà và người, đất và cây cối, gia súc và cỏ ...không còn gì cả !!. Trong xóm không còn mô đất nào cao cỡ 1 mét trở lên chứ đừng nói chi đến nhà. Mặt đất không còn mét vuông nào nguyên vẹn. Bom đìa 500 cân từ phi đội F105 của không quân Mỹ chỉ 1 trái ném trúng cái nền nhà của bà Tám Lít sâu hoắm, mái tôn lợp lại tạm sau đợt 1 bay tứ táng, rách bươm. Góc rào bà Tám Tre bị mấy quả bom lân tinh (bom lửa) đốt cháy sạch. Trước nhà, sau nhà, mảnh vườn, hàng cây dâm bụt, hàng tầm vông, vườn mít, dậu tre, chuồng trâu, chuồng bò, chuồng heo ...tất cả đều tan nát mất dấu sau đợt 2 khủng khiếp này. Mỗi nền nhà chỉ còn đống tro tàn còn ngúng khói ! Còn người thì sao? Tan tác vô vọng, vùi dập cháy tiêu trong những ngôi nhà cháy thành tro. Xác người còn trong đó. Người tan tác như chim hoảng loạn bay tứ tung bốn phương và lai rai tìm về nơi hoang tàn đổ nát ngập tràn đau thương, tiếng khóc, nước mắt và ngông nghênh lang thang đó đây...!!
Chiều hôm đó, tôi trở về làng. Gọi là làng chỉ có trong tiềm thức, trong trí nhớ, trong thương cảm, chứ thực ra không còn lại bao người. Con heo may mắn nhưng chủ của nó chết mất rồi, nó bị đói mấy hôm. Nó đang nhá lấy nhá để miếng ăn một cách ngấu nghiến. Tôi men đến xem nó ăn gì. Kinh quá! một bàn tay người sình chương biến màu xám xịt....Chuồng trâu cũng mất dạng, xác mấy con trâu sình bốc một mùi lợm giọng. Cái mùi chết chóc trộn lẫn trong không gian toàn những thứ mùi khét thuộc nổ bom đạm, mùi lân tinh của bom xăng, mùi mũ của cây xanh bị phạt ngang, phạt dọc, mùi xác người, xác động vật, mùi đất cháy...
Tôi bắt đầu cuộc sống đi ăn mày! Thực sự tôi là kẻ ăn xin. Tôi không xin ai, nhưng những người còn sống còn cái ăn cho tôi ăn. Thức ăn đối với tôi lúc ấy như sỏi đá. Đưa thức ăn vào miệng như một quán tính vô hồn.Tôi ăn như cái cối xay bị động.
Tôi bắt đầu cuộc sống đi ăn mày! Thực sự tôi là kẻ ăn xin. Tôi không xin ai, nhưng những người còn sống còn cái ăn cho tôi ăn. Thức ăn đối với tôi lúc ấy như sỏi đá. Đưa thức ăn vào miệng như một quán tính vô hồn.Tôi ăn như cái cối xay bị động.
Bây giờ là 12 giờ đêm, tôi gục xuống bàn phím và không còn biết viết gì nữa cả....
Đêm không ngủ. Sáng ra. Cũng giống như buổi sáng hôm nay, trời đất bình yên, đôi chim sẻ liện xuống mặt đất đảo mắt gấp vội mấy hạt gạo cúng cô hồn nhà ai rãi ra. Nó bay vèo lên bầu trời bình yên. Thế mà buổi sáng năm ấy, không gian phẳng lặng như tờ. Khói vẫn còn lơ thơ mang theo vong linh những con người vô tội siêu thăng về nơi nào không biết được. Xác thịt họ còn vương vãi khắp đâu đây. Dọc theo hàng tầm vông nhà bà tám Lít, nhiều nấm đất chôn vội những chiến sĩ trinh sát tiền tiêu hi sinh. Thế là mấy ngày qua, ngôi mộ ấy đất nứt ra, bốc mùi mà chưa có người bồi thêm đất ! Nhiều nhà dân thường mới vừa chắp vá tạm cũng chẳng còn gì. Số người sống sót không còn nhiều và họ đã đi khỏi nơi này mà chưa biết bao giờ trở lại. Chiến địa như quang cảnh sau sóng thần Nhật Bản, sau hai quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima và Nagasaki, sau trận động đất sóng thần ỏ Indonesia, sau trận động đất ở Chile, ở Tây Tạng Trung Quốc...Thiên tai cũng để lại những dấu ấn khủng khiếp giống như chiến tranh.
Thế mà giờ đây, chiến tranh vẫn chực chờ đâu đó trên thế giới này. Có một hệ quả là người dân vô tội hứng chịu cảnh tàn phá chết chóc mất mát.
Còn những kẻ cần đầu guồng máy chiến tranh có mấy đứa suy suyển đâu mà chúng lo sợ. Thế đấy. Cho nên là người dân thường không ai mong chiến tranh bao giờ.
Nhưng họ chấp nhận và đương đầu để bảo vệ đất nước bằng mọi giá...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét